Long Xuyên Hải Ngoại

Dù số phận mang tới điều gì,

hãy can đảm tranh đấu cho quê hương tự do

Vụ George Floyd: Bồi thẩm đoàn kết tội Chauvin - 'bước ngoặt' của nước Mỹ?

Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021 // ,

BBC

Former Minneapolis police officer Derek Chauvin is led away in handcuffs

NGUỒN HÌNH ẢNH,REUTERS

Chụp lại hình ảnh,

Derek Chauvin bị còng tay dẫn đi sau khi có phán quyết

Một bồi thẩm đoàn Hoa Kỳ ra phán quyết là cựu cảnh sát Derek Chauvin phạm tội sát nhân trong cái chết của George Floyd, người Mỹ gốc Phi, trên đường phố Minneapolis vào năm ngoái.

Derek Chauvin, 45 tuổi, được các nhân chứng quay cảnh quỳ lên cổ ông Floyd hơn 9 phút, trong lần ông Floyd bị bắt vào tháng 5 năm ngoái.

Đoạn phim được lan truyền đã làm dấy lên các cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc và dùng vũ lực quá mức của cảnh sát trên toàn thế giới.

Chauvin bị kết tội cho cả ba tội danh: giết người cấp độ hai, giết người cấp độ ba và ngộ sát.

Ông Chauvin sẽ bị giam giữ cho đến khi bị kết án và có thể ngồi tù hàng chục năm.

Bồi thẩm đoàn 12 người mất chưa đầy một ngày để đưa ra phán quyết, sau một phiên tòa căng thẳng kéo dài ba tuần được toàn thành phố Minneapolis theo dõi.

Sau khi hai bên trình bày các lập luận cuối cùng hôm thứ Hai, bồi thẩm đoàn được biệt lập trong một khách sạn, không tiếp xúc với bên ngoài, để họ có thể cân nhắc trước khi đưa ra phán quyết, một quá trình được gọi là cô lập.

Tất cả 12 thành viên của bồi thẩm đoàn phải nhất trí đồng ý với phán quyết, và được thông báo rằng họ không thể về nhà cho đến khi đưa ra quyết định.

Phán quyết đã làm dấy lên không khí vui mừng bên ngoài tòa án, nơi hàng trăm người hò reo khi kết quả được công bố.

Luật sư của gia đình George Floyd, Ben Crump, nói rằng phán quyết đánh dấu một "bước ngoặt lịch sử" với nước Mỹ.

Vui mừng và nước mắt bên ngoài tòa sau khi phán quyết được công bố

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Vui mừng và nước mắt bên ngoài tòa sau khi phán quyết được công bố

Quang cảnh bên ngoài tòa sau khi phán quyết được công bố

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

"Công lý đạt được qua một quá trình đau đớn," Ben Crump tweet. [Phán quyết] gửi một thông điệp rõ ràng về việc cơ quan thực thi pháp luật cần phải có trách nhiệm giải trình."

Tổng thống Joe Biden và Phó Tổng thống Kamala Harris đã gọi điện cho gia đình Floyd ngay sau phán quyết.

Ông Biden được nghe nói rằng "ít ra là đã có được chút công lý".

"Chúng ta sẽ phải làm nhiều hơn thế nữa. Đây sẽ là phát súng đầu tiên trong việc đối phó với nạn phân biệt chủng tộc có hệ thống," tổng thống nói.

Và trong một bài phát biểu trên truyền hình toàn quốc ngay sau đó, ông Biden nói:

"Chủ nghĩa phân biệt chủng tộc có hệ thống là một vết nhơ trong tâm hồn cả dân tộc".

Trong khi đó, bà Harris kêu gọi các nhà lập pháp thông qua dự luật George Floyd nhằm cải cách chính sách cảnh sát ở Mỹ.

"Dự luật này là một phần di sản của George Floyd. Công việc này chúng ta lẽ ra đã phải làm từ lâu," bà nói.

Liên đoàn cảnh sát Minneapolis, một tổ chức phi lợi nhuận đại diện cho cảnh sát - cảm ơn bồi thẩm đoàn vì sự "tận tụy với công việc", và nói họ đã gánh vác "một gánh nặng to lớn".

"Chúng tôi cũng muốn bày tỏ với cộng đồng rằng chúng tôi ân hận sâu sắc về nỗi đau của họ, vì chúng tôi hàng ngày cũng cảm thấy những nỗi đau này. Không ai là kẻ thắng trong vụ án này và chúng tôi tôn trọng quyết định của bồi thẩm đoàn," liên đoàn cảnh sát nói.

"Chúng ta cần dừng ngay những thủ đoạn chính trị và việc dùng chủng tộc để kiếm phiếu của các vị dân cử. "

Chauvin dự kiến sẽ kháng cáo phán quyết trên, báo chí Mỹ đưa tin.

Truyền thông Mỹ nói rằng một trong những cách kháng cáo có khả năng xảy ra nhất là về việc phiên xử được công khai rộng rãi. Nhóm luật sư bào chữa cho Derek Chauvin sẽ lập luận rằng điều này có thể đã ảnh hưởng đến phán quyết của bồi thẩm đoàn.

Ngoài ra, Thẩm phán chủ trì phiên tòa Peter Cahill hôm thứ Hai nói rằng bình luận công khai của Dân biểu Đảng Dân chủ Maxine Waters có thể là cơ sở để kháng cáo.

Cuối tuần qua, bà Waters kêu gọi người biểu tình "không rời đường phố" và "đối đầu nhiều hơn" nếu Chauvin được trắng án.

2px presentational grey line
Tara McKelvey

Khi nghe phán quyết, mọi người reo hò và cổ vũ, một cô bé mặc áo khoác màu hồng giơ cao nắm đấm nhỏ xíu trong niềm hân hoan.

"Đó là một ngày tốt lành ở Minneapolis," Kenneth Nwachi, 21 tuổi, nói. ''Đó là một chúc phúc."

Các nhà hoạt động nói rằng công lý đã được thực thi, và họ sẽ cảm thấy như thể một gánh nặng nào đó được trút bỏ khỏi đôi vai.

Cảm giác nhẹ người này được chia sẻ bởi nhiều người khác trong thành phố, nơi đã bị căng thẳng trong nhiều tháng.

Đây là một vụ án mang tính bước ngoặt với việc cảnh sát sử dụng vũ lực với người da đen, và bản án đánh dấu một đoạn tuyệt đáng kể với quá khứ.

Rất ít cảnh sát bị truy tố tội ngộ sát hoặc giết người, và số cảnh sát bị kết án còn ít hơn nữa.

Nhưng người biểu tình nói rằng những lời kêu gọi đòi công lý cho George Floyd không dừng lại sau phán quyết này.

2px presentational grey line
Image shows protesters in Minneapolis

NGUỒN HÌNH ẢNH,EPA

Chụp lại hình ảnh,

Biểu tình ngoài tòa hôm thứ Ba

Điều gì đã xảy ra cho George Floyd?

Người đàn ông 46 tuổi này đến mua một bao thuốc lá tại một cửa hàng ở Nam Minneapolis tối ngày 25/5/2020.

Một người bán hàng tin rằng George đã trả tiền bằng tờ 20 đôla giả và gọi cảnh sát sau khi ông Floyd từ chối trả lại bao thuốc lá.

Khi cảnh sát đến, họ ra lệnh cho Floyd ra khỏi chiếc xe đang đậu bên đường và còng tay ông.

Một cuộc giằng co xảy ra sau đó khi các cảnh sát tìm cách đẩy George Floyd đang la hét vào xe của họ. Họ vật ông xuống và dùng sức mạnh ghìm ông dưới đất.

National Guards and other Law enforcement officers stand guard

NGUỒN HÌNH ẢNH,AFP

Chụp lại hình ảnh,

An ninh được tăng cường tại Minneapolis trong khi chờ đợi phán quyết

Chauvin đè đầu gối vào gáy ông Floyd trong hơn 9 phút, khi nghi phạm và một số người ngoài cuộc cầu xin tha mạng cho ông.

Khi bị khống chế, ông Floyd đã hơn 20 lần nói ông không thể thở được, gọi mẹ và van nài "làm ơn, làm ơn, làm ơn".

Khi xe cấp cứu đến, ông Floyd đã bất động. Ông được tuyên bố qua đời khoảng một giờ sau đó.

Chuyện gì xảy ra trong phiên tòa?

Trong phiên tòa xét xử Chauvin, bồi thẩm đoàn đã nghe từ 45 nhân chứng và xem nhiều khúc video trong vài giờ đồng hồ.

Một trong những lời khai mạnh mẽ nhất đến từ các nhân chứng. Một số người đã rơi nước mắt khi xem đoạn phim rất sống động về những gì đã xảy và mô tả cảm giác "bất lực" khi sự việc đang diễn ra.

Courteney Ross, bạn gái ba năm của ông Floyd, và Philonise Floyd, em ruột của ông, cũng đứng ra trình bày chi tiết về lai lịch của nạn nhân.

Các nhân chứng chuyên môn đại diện cho bên công tố khai rằng ông Floyd chết vì thiếu oxy do cách kiềm chế mà Chauvin và các đồng nghiệp của ông đã dùng.

Bản thân Chauvin đã chọn không làm chứng, viện dẫn quyền không tự buộc tội với các câu trả lời của mình.

Derek Chauvin bị buộc những tội gì?

Ngộ sát là khi vô tình gây ra cái chết cho người khác.

Trong tội giết người cấp độ hai, hành vi dẫn đến cái chết của một người nào đó có thể là cố ý hoặc vô ý. Bản án tối đa cho tội danh này là 40 năm tù.

Giết người cấp độ ba có nghĩa là một cá nhân đã hành động một cách gây nguy hiểm cho một hoặc nhiều người, kết thúc bằng cái chết.Derek Chavin đã bị kết tội cho cả ba tội danh nói trên.

Cảnh sát hiếm khi bị kết tội - trong những trường hợp bị truy tố hiếm hoi - cho những cái chết xảy ra khi bị bắt giữ.

Phán quyết của phiên tòa này vì thế được nhiều người cho là dấu hiệu cho thấy hệ thống luật pháp Hoa Kỳ sẽ xử lý những trường hợp như vậy ra sao trong tương lai.

Bồi thẩm đoàn đi đến phán quyết ra sao?

Mười hai bồi thẩm viên được giao nhiệm vụ quyết định xem Chauvin sẽ phải ngồi tù hay được tha bổng.

Toàn bộ thành viên trong bồi thẩm đoàn ẩn danh và không được nhìn thấy trong suốt phiên tòa, nhưng trong các thành viên có nhiều người trẻ tuổi hơn, nhiều người da trắng hơn và nhiều phụ nữ hơn.

Sau khi hai bên trình bày các lập luận cuối cùng hôm thứ Hai, bồi thẩm đoàn được biệt lập trong một khách sạn, không tiếp xúc với bên ngoài để họ có thể cân nhắc trước khi đưa ra phán quyết, một quá trình được gọi là cô lập.

Tất cả 12 thành viên của bồi thẩm đoàn phải nhất trí đồng ý với phán quyết và được thông báo rằng họ không thể về nhà cho đến khi đưa ra quyết định. 

Ký ức 17/2/1979: Cao Bằng tan hoang và vụ thảm sát man rợ của quân Trung Quốc ở Tổng Chúp

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2019 // ,
Nước mắt tháng 2
Suốt 38 năm nay, cứ đến sáng ngày 17/2, ông Nông Văn Bàn ở xã Đức Long (Hòa An, Cao Bằng) lại mang chai rượu, ít hoa quả, sang vách núi cách nhà mình không xa lắm, đặt xuống và ngồi lặng lẽ.
Chỗ đấy giờ chỉ còn là đám lách um tùm. Nhưng 38 năm trước, đó là tổ ấm của cả gia đình ông bao gồm cả bố mẹ, các em. Buổi sáng định mệnh ấy đã lấy đi tất cả, chỉ còn mỗi mình ông trơ trọi.
Mó nước nơi xảy ra câu chuyện kinh dị năm xưa
Mó nước nơi xảy ra câu chuyện kinh dị năm xưa
“Năm đó, tôi đi bộ đội đóng ở Quảng Ninh, chỉ nghe là sáng 17/2/1979, quân Trung Quốc ồ ạt đánh qua cửa khẩu Đức Long, biết rằng nhà mình nằm trong vòng vây của giặc, nhưng làm sao tôi có thể mọc cánh mà bay về được”, ông Bàn nghẹn ngào.
Lúc tìm về, thì ngôi nhà cũ chỉ còn là đống gạch vụn vỡ nát. Hỏi thì ông Bàn mới biết, chỉ mới ngay loạt pháo đầu tiên của quân Trung Quốc bắn sang , viên đạn đã trúng căn nhà ông, không ai thoát chết.
Xã Đức Long vốn nằm ngay sát biên giới Việt Trung, nên khi quân lược bất ngờ tràn qua, chỉ có mấy người kịp chạy. Lúc chúng rút đi hết, những ai còn sống sót tìm về thì thấy làng bản gần như chả còn gì.
Lính Trung Quốc đánh sang Việt Nam đã dùng chính sách “3 diệt” để khủng bố, đó là giết những cán bộ nhà nước, những người già, trẻ em không kịp chạy trốn, hay thả thuốc độc xuống nguồn nước. Mục đích của chúng là không để cho bất cứ ai có thể quay trở về biên giới sinh sống như trước.
Chỉ có một mó nước cuối bản là không bị bỏ thuốc độc, nhưng cũng bị quân xâm lược đẩy cái cối giã gạo bằng đá to lăn xuống đè ngay mạch nước nguồn. Đợt ấy, ông Bàn cùng với những người còn sống sót quay trở về, dùng xà beng hì hục cạy mãi cái cối đá mới hở ra chút.
Nước chảy, nhưng có mùi lạ, mọi người mới kinh hoàng phát hiện dưới cái cối xay có một xác người. Có lẽ, gặp lúc hết thuốc độc để rải xuống khi phát hiện cái mó nước, nên chúng đã tiêu diệt nguồn nước của dân bản bằng cái phương pháp ghê rợn ấy.
Tổng Chúp (xã Hưng Đạo, TP. Cao Bằng), giờ là khu vực rậm rạp, không có đường vào, phải băng qua 2 con suối cùng vô số lau lách, hoang vắng lắm. Thế mà cứ vào những ngày này tháng 2, lại có một người đàn ông thỉnh thoảng tìm đến, ngồi thẫn thờ trước tấm bia rêu phong đề dòng chữ: “Vụ thảm sát tại Tổng Chúp, xã Hưng Đạo huyện Hòa An. Quân Trung Quốc xâm lược dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giếng nước”.
Ông Đinh Ngọc Tinh bên bia thảm sát Tổng Chúp
Ông Đinh Ngọc Tinh bên bia thảm sát Tổng Chúp

38 năm trước, mẹ của ông Đinh Ngọc Tinh (khu Đức Chính, xã Hưng Đạo) cũng hòa lẫn trong đám người chạy loạn khi quân Trung Quốc đánh tới thành phố Cao Bằng. Bà tên Tô Thị Yến. Bà Yến chạy cùng với nhóm công nhân trại lợn Đức Chính. Nhưng nghe kể lại là chạy đến cây số 5 thì đã gặp phải tốp lính Tàu. Chúng không bắn mà trói nghiến tất cả lại, giải về Tổng Chúp.
Hết chiến tranh, ông Tinh trở về thì mới hay mẹ mình là nạn nhân đầu tiên của vụ thảm sát khủng khiếp 43 người đó. Bà Yến được vớt lên khỏi giếng cổ trong tình trạng bị bịt mắt, trói tay, bị gậy tre quân bành trướng đập thẳng vào đầu.
Cũng những ngày tháng 2 năm 1979, bà Nông Thị Dén ở thị trấn Đông Khê (Thạch An, Cao Bằng) chỉ biết ôm lấy đứa con cắm đầu cắm cổ chạy loạn khi pháo địch cứ câu sang “như bom Mỹ rải thảm”, rồi lính Trung Quốc tràn ngập thị trấn.
Đêm đến, dù đói khát, rét mướt và lo sợ , mọi người vẫn trốn, bấm tay nhau ra hiệu đi thật khẽ, cố tìm đường đi sâu vào nội địa. Đúng lúc đấy thì đứa con trai mới 2 tháng tuổi lại ọ ọe, bà Dén loay hoay tìm mọi cách để nó không khóc nữa, nhưng đành chịu.
Từ trong bản gần đó, quân địch có vẻ như nge thấy tiếng trẻ con khóc, chúng ngừng nói để nghe ngóng. Hết cách, bà Dén đành bịt chặt mồm và mũi của thằng bé để nó không phát ra tiếng kêu nữa. Thằng bé dãy dụa, bà cố ôm chặt con và đi thật nhanh để vượt qua bản với hy vọng con mình không bị ngạt.
Qua được bản thì đứa bé đã nhũn, nó mới được 2 tháng tuổi làm sao chịu đựng được. Trong đêm tối, bà Dén ôm chặt lấy con mà không nấc lên được tiếng nào, đoàn người vẫn lặng lẽ bước đi. Một ngôi mộ cỏn con được đắp vội bên đường.
Bà Dén cứ điên điên dại dại, mãi sau này người nhà chạy chữa, bà mới tỉnh lại được, nhưng lúc nào cũng u uất.
Ký ức hãi hùng
“Tại sao lại có chiến tranh, chúng tôi chỉ là dân thôi mà, sao họ lại giết chóc như thế?”, với bà Nông Thị Nương (Trùng Khánh, Cao Bằng),17/2 năm đó, lúc Trung Quốc bắn pháo sang, bà mới 15 tuổi, nhờ chạy vào khu rừng gần đó nên thoát chết.
Nhà cửa, đồ đạc vẫn còn để nguyên như vậy, trong chuồng lợn gà vẫn ủn ỉn, chú chó và con mèo vẫn nằm trông nhà mà không biết là sẽ phải xa chủ mãi mãi.
Lúc về tới thành phố Cao Bằng, mọi người cứ tưởng bình yên nên tụ tập lại, bàn tính sẽ kéo về Bắc Kạn lánh nạn, chờ tình hình yên ổn mới trở về nhà. Ai ngờ đoàn người mới đi được một quãng thì lại rơi vào bẫy phục kích.
Cao Bằng bị tàn phá Ảnh tư liệu
Cao Bằng bị tàn phá    Ảnh tư liệu 

Lính Trung Quốc cứ thế lia thẳng đạn vào đám đông, kèm theo những thi thể đổ gục xuống như cây chuối. Tất cả bỗng chốc tán loạn, bà Nương cắm đầu cắm cổ chạy cho đến khi người thân trong gia đình không còn ai bên cạnh mình.
Bà sống sót nhờ chui sâu vào trong hang đá chỗ đèo Tài Hồ Sìn. Ngày ngồi im trong hang, đêm mò ra hái lá rừng, đào củ sắn, củ mài. Mãi cho đến khi nghe quân Trung Quốc rút, bà mới tìm về, thì bản làng của bà chỉ còn là đống ngổn ngang, vết cháy xém cùng xác người vương vãi khắp nơi.
Và còn nhiều trường hợp như và Nương nữa. Với những người đã trải qua ký ức kinh hoàng 38 năm trước, thì ký ức ngày 17/2/1979, chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá, với đau thương mất mát, là cảnh quân địch tràn vào và đốt hết, giết hết, sạch sẽ từng ngôi nhà.
Chúng ốp mìn nổ tung từng cột điện, rồi sục sạo khắp nơi. Những xác người cháy đen, những tiếng khóc la ai oán vang lên khắp nơi. Giờ hòa bình trở lại, hận thù đã cởi bỏ, họ chỉ mong một cuộc sống yên ổn, không bao giờ tái diễn một sự việc đau buồn như thế nữa.
“Ngày 5/3, Bắc Kinh tuyên bố đã thực hiện được mục tiêu ban đầu đề ra và rút quân. Vậy mục tiêu ban đầu của chúng là gì? Nếu ngon ăn thì tại sao không thể tiến qua nổi đèo Tài Hồ Sìn, thẳng xuống hướng nam luôn?”, ông Nguyễn Văn Dịch, năm nay đã 80 tuổi (xã Hưng Đạo, TP. Cao Bằng), tự đặt câu hỏi.
Lúc quân Trung Quốc sang xâm lược, ông Dịch cũng là dân quân, nhưng súng đạn chả có nhiều, chỉ biết đánh du kích, may mắn thần kỳ mới giúp ông thoát chết và chứng kiến những tội ác khủng khiếp ấy. Ông Dịch vẫn luôn chờ mong sự xuất hiện của bộ đội chính quy Việt Nam.
Cho đến lúc hết sạch cả súng đạn, quân địch tràn ngập Cao Bằng, đông như kiến cỏ, không còn cách nào khác, ông Dịch mới tìm đường chạy về Bắc Kạn. Đầu tháng 3, ông cùng những người chạy loạn mới lần đầu tiên được thấy bộ đội chính quy “xịn” hành quân ra chiến trường, lên thẳng hướng bắc.
“Thật hùng dũng, anh nào anh nấy trông thật phong sương từng trải, áo rằn ri, súng đạn đeo đầy người… rồi từng đoàn xe kéo pháo chạy qua mà cách xa hàng mấy km đã nghe tiếng gầm của chiến xa kéo pháo. Tôi cũng mang máng thấy nói là kéo cả pháo 175mm và pháo 105mm, rồi xe tăng chạy trực tiếp lên tuyến trên, xích sắt nghiền nát cả mặt đường…
Lúc đó mọi người đều khẳng định, bọn Tàu biết ta đem quân tinh nhuệ vừa đánh cho Pôn Pốt phải chạy re kèn sang Thái Lan, ra Bắc để quyết dạy lại cho chúng một bài học, nên phải vội vã ra lệnh rút quân, chứ không thì còn nhiều ma bành trướng phải vơ vẩn trên đất Việt Nam nữa”, ông Dịch tâm sự.
Quân Trung Quốc rút, Cao Bằng chẳng còn lại gì ngoài những đống đổ nát. Chiến tranh đã qua, cuộc sống mới có nhiều thay đổi, đã yên bình được 38 năm. Ở mảnh đất phên dậu này, có những con người mới chuyển đến. Có thể họ không biết hay không còn nhớ nhiều đến những ngày kinh hoàng 38 năm trước.
Nhưng khi chúng tôi đi dọc miền biên viễn này, vẫn không thiếu những cơn đau, những tiếng thở dài hay những giọt nước mắt khi nhắc đến ký ức tháng 2. Có những căn nhà nhỏ chưa bao giờ có được bữa cơm trọn vẹn.
Chiến tranh đã lùi xa từ lâu, 38 năm nhưng nỗi đau vẫn còn đó…

Hải Minh


https://phanba.wordpress.com/2019/02/11/ky-uc-17-2-1979-cao-bang-tan-hoang-va-vu-tham-sat-man-ro-cua-quan-trung-quoc-o-tong-chup/

Được tạo bởi Blogger.