Long Xuyên Hải Ngoại

Dù số phận mang tới điều gì,

hãy can đảm tranh đấu cho quê hương tự do

Hoài Niệm – Thanh Thủy

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2019 15:25 // ,

Hoài Niệm – Thanh Thủy

Nhân mùa Tháng Tư Đen, Ngày Quốc Hận, BBT kính gởi đến quý bạn đọc bài thơ Hoài Niệm của tác giả Thanh Thủy để hồi tưởng lại những kỷ niệm xa xưa, hồi tưởng lại những thảm cảnh Miền Nam khi bị Miền Bắc tràn vào nhuộm đỏ và cũng để tưởng nhớ đến vong linh những chiến hữu đã khuất  trước cũng như sau ngày Quốc Hận  để cùng nhau nuôi ý chí đấu tranh cho đến ngày Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ phất phới tung bay trên khắp nẽo quê hương từ Ải Nam Quan cho đến Mũi Cà Mau.



Hoài-Niệm


Bốn mươi năm trăng mờ, liễu rũ

Bốn mươi năm nghiền-ngẫm kiếp sinh-ly

Khói sương giăng mờ-mịt nẽo đi về

Lòng nguội lạnh trước những mảnh đời xuôi ngược.


Ta nhớ mãi những chiều vàng ươm mái tóc,

Say gió đồng, chạy ngược, cánh diều bay

Lá me bay, màu phượng thắm, bóng trăng gầy

Ngôi trường cũ, vui say thời hoa mộng.


Bức tranh cũ, bóng mẹ nghèo bên bếp lửa

Ngồi lom-khom, trong khói nhạt thổi cơm chiều

Đợi cha về cùng chia xẻ buổi cơm ngon

Quên lao-nhọc, cảnh gia-đình hạnh-phúc


Rồi lửa loạn khiến nhà tan cửa nát

Khắp quê-hương chìm đắm biển tang-thương

Bao lớp trai gục ngã chốn sa-trường

Đời chưa vẹn mảnh trăng thề nguyện ước


Kẻ đi sau cũng như bao lớp người đi trước

Xếp bút nghiên cùng khoát mảnh chinh y

Nợ tang-bồng thỏa rạng chí nam-nhi

Trong gió lốc, trong rừng gươm, trong biển lửa


Tuổi hoa mộng từ nay vào cát bụi

Gió phong trần đốt cháy sậm màu da

Gót chinh nhân muôn dậm nẻo trời xa

Đời sương gió chứa-chan niềm tâm-sự


Có những lúc xông-pha vào biển lửa

Xẻ núi đồi, dẫm nát cả rừng hoang

Lội bùn sâu, xuyên lau-lách bạt ngàn

Tay súng thép, lòng sục-sôi niềm uất-hận


Ta nhớ mãi những khung trời mờ ảm-đạm

Đường đất mòn in dấu bước chân đi

Chiều âm-u, lặng-lẽ bóng quân-kỳ

Bên xóm vắng, khói nhà ai sầu heo-hút.


Những cặp mắt lưng tròng và héo-hắt

Của trẻ thơ, của thiếu-phụ, của mẹ già

Chốn đồng sâu, trong núi thẳm sương pha

Như ngây dại tự bao giờ, như không còn sức sống.


Có những buổi dừng quân bên xóm vắng

Ta mân-mê những hạt nội, hoa ngàn

Mùi rạ thơm ngỡ tóc mẹ vương mang

Ngỡ hơi thở của quê-hương mời gọi


Đời lính chiến được mấy khi nhàn-rỗi!

Để thả hồn theo giấc mộng những ngày vui

Bom đạn bay trong khói lửa ngập trời

Là thực tại của đời trai thời binh lửa.


Ngày tai-biến não-nùng chung cả nước

Như sóng gào, như bão lửa dậy non sông

Tháng tư đen, năm Ất-Mão hải-hùng

Cả dân-tộc lao-đao đời nghiệt-ngã


Giặc Cộng đến là điêu-tàn, đổ-nát

Là đau thương, tang-tốc ngập non sông

Cha xa con, vợ phải xa chồng

Hồn tử-sĩ theo gió gào trong huyết lệ.


Kẻ dông-rủi theo kiếp đời trôi-nổi,

Người kín đời trong ngục tối âm-u,

Vùi thây trong biển thẳm, chốn rừng sâu,

Dân sống kiếp ngựa trâu, đầy tủi-nhục


Thân lữ-thứ, bước phong-trần ta chưa mỏi

Nợ nước nhà còn hoằng nặng những bờ vai

Những cánh chim phiêu-bạt khắp trời mây

Chưa mỏi cánh, tìm phương nao về tổ ấm


Trời tăm tối phủ trùm non sông hoa gấm

Bốn mươi năm cam chịu kiếp trầm-luân

Kẻ lưu-vong giờ đã bạc mái đầu

Còn trăn-trở, kiếp phù-sinh sao ngắn-ngủi?!


Ta muốn xô ngã bức trường thành đen tối,

Mở lối đi có muôn vạn nẻo trời hoa

Có chim ca, có hương lửa hiền hòa

Có nụ cười tươi, có hương thơm hoa đồng cỏ nội


Ta mơ-ước vén được bức màn mây tăm-tối

Cho quê-hương  vang dậy vạn lời ca

Ta hân-hoan ôm trọn nước non nhà

Cùng tô thắm giang-san màu tươi sáng


Thanh Thủy

Tags: ,

0 nhận xét

Leave a comment

Được tạo bởi Blogger.